Ngày gió…
- Này Nhóc, có đi ăn sáng không?
- Khiếp, mời đi ăn sáng hay bắt đi ăn sáng đấy?
- Mời hay bắt thì có phải trả tiền đâu mà lo.
- Sao lại không lo? Cái gì cũng cứ phải rõ ràng từ đầu. Dây phải ai , chứ anh thì mệt lắm!!! Kaka…
- Thế có đi ăn không thì bảo?
- Đen thế, hôm nay mẹ lại nấu cháo gà mất rồi. Để mai được không?
- Hôm nay không ăn thì thôi, mai không có nữa đâu nhé!
- Thôi, mai đi mà, van xin đấy…
- Không, thế nha!
...
|
|
| Có lẽ, không ai hiểu về anh nhiều như cô. |
Đêm không còn trăng…
- “Nhiều khi anh cảm tưởng em không tự tin khi bước trên con đường mình đi. Hãy mạnh dạn lên em, cuộc sống của em còn thật dài ở phía trước. Còn đối với anh thì mọi cánh cửa dường như đã khép lại, muốn làm gì hơn cũng không thể nữa rồi!”.
- “ Biết là vậy nhưng nhiều khi em cảm thấy thực sự mệt mỏi. Nhiều khi chỉ muốn buông xuôi, muốn rũ bỏ. Liệu đi trên đường đời, em còn có thể gặp người nào như anh nữa hay không?”.
- “Em là người phụ nữ duy nhất ở cùng vị trí mẹ và vợ trong trái tim anh. Sẽ có nhiều người tốt cho em, nhiều hạnh phúc cho em. Cố gắng lên nhiều em nhé!”.
Hà Nội, ngày ….
- Nghe bảo Hà Nội mất điện, có “mò mẫm” được gì không em?
- Nhiều thứ lắm, chỉ tiếc không phải của mình. Hehe…
- Anh đang ở Hà Nội!
- Thiệt hả?
- Nhưng tý anh ra xe về luôn?
- Ủa, sao vậy? Ra lúc nào mà về rồi? Không café với em à? Có ai làm gì anh đâu mà “chuồn” sớm thế?
- Thôi, không dại, tốn tiền café lại không được “miếng xới” gì.
- Trời, “miếng” gì nữa? Mà có gặp rồi mới biết có “miếng” gì không chứ?
- Lần trước ra Hà Nội cả tháng cũng có được gì đâu!
- Khiếp, có vợ roài mà còn tham. Thôi, bắt xe mà về đi…
|
|
| Và hẳn rằng, chỉ có anh mới hiểu hết những giá trị trong con người tưởng chừng rất đỗi bình thường và đơn giản nơi cô. |
Những cuộc nói chuyện nửa vời, những tin nhắn nhiều khi nhát gừng nhưng đầy thú vị, những nụ cười, những buồn vui… Có lẽ, không ai hiểu về anh nhiều như cô. Và hẳn rằng, chỉ có anh mới hiểu hết những giá trị trong con người tưởng chừng rất đỗi bình thường và đơn giản nơi cô.
Cô và anh, cách nhau đúng tròn 10 tuổi. Cái khoảng cách cũng không biết nhiều hay ít, dài hay rộng, lớn hay nhỏ. Chỉ biết rằng với cô, chưa bao giờ có một thoáng suy nghĩ dù chỉ một chút thôi về khoảng cách ấy. Và với anh cũng không lúc não nghĩ rằng cô chỉ là một bé con. Có lẽ vì suy nghĩ của cô già hơn tuổi và anh lại là một người lắm những tâm tư và luôn luôn cần chia sẻ…
Họ gặp nhau khi cô đang là “một nửa” yêu thương và tay trong tay thân thiết với người em trai kết nghĩa của anh. Gặp cô lần đầu, anh tấm tắc:
- Chú chọn khéo thế, được “con em” vừa xinh, vừa ngoan…
Rồi cũng chẳng biết từ bao giờ họ quen nhau, thân nhau và hiểu nhau nhiều như thế. Người ta bảo, tuổi cô và tuổi anh rất hợp nhau. Cô là người dễ sẻ chia nhất mà anh từng gặp. Anh lại là người khiến cô khâm phục và tôn trọng hơn bất cứ những gã trai nào. Khi cô chia tay với mối tình của mình, không có ai bên cạnh ngoài anh. Dẫu lúc đó cô đang ở cách xa anh hơn ngàn cây số. Nhưng những sẻ chia thì vô biên và vô tận… Chỉ cần anh nói thôi, là cô đã hiểu hết mọi tâm can và suy nghĩ rồi…
(Còn nữa - Mời các bạn đón đọc trên Eva vào 15h00 thứ 2 ngày 11/5/2009 nhé!)
Phaidep.info [Theo Eva].






