anh lau lam roi cung ko co thoi gian. dao nay em the nao van kheo chu, viec hoc tap ra sao roi. sap toi dien dan co buoi offline lon do, neu co thoi gian thi em tham gia nhe.
uh dạo này công ty cũng nhiều việc, đi lu bù suốt chẳng có thời gian mà đi chơi, dạo này bọn em vân khoẻ chứ, vào học rồi chắc là vất vả lắm nhỉ, lúc nào rỗi anh qua thăm nhé
Ta đưa tay chạm nhau thêm một lần
Nghe thương yêu dâng đầy trên đỉnh nhớ
Đan chặt lại, chặt lại rồi kẽ hở
Đâu ngờ đời trôi, vuột mất tương lai.
Bàn tay anh mai sẽ nắm tay ai ?
Đốt khẳng khiu vuốt ve, niềm đau chạnh.
Ngón thon buồn em hửng hờ đêm lạnh
Giữ mong manh một chút kỷ niệm gầy.
Từ giã nhau, xa từng phút từng ngày
Để được gì ngoài những lời oán trách
Hướng tương lai đánh đổi bằng thử thách
Hạnh phúc đành đáp lại với đau thương.
Để sáng nay em vén tóc soi gương
Thấy nổi buồn đọng trên đôi trủng mắt
Hai giòng lệ lăn dài, giọt trong vắt
Cùng linh hồn tắm gội những sầu bi.
Em rút tay không muốn chạm bàn tay
Sợ nhớ anh nghẹn ngào - dòng kí ức
Thế rồi. Bàn tay buồn ôm đơn côi, chật vật
Không chạm lấy bàn tay mình mong dĩ vãng trôi xa .
(Hay sợ chạm trúng nổi buồn theo mây gió thênh thang.)
Chợt một ngày em bảo anh khô khan
Không nói nổi dù một lời của gió
Không dịu dàng và mượt mà như cỏ
Không êm đềm hay lơi lả như trăng
Anh nghe lòng nhói nỗi bâng khuâng
Em nói đúng, buồn thay em nói đúng
Gã đàn ông trong anh lại vụng
Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ
Nhưng lẽ nào em chẳng nhận ra ư?
Anh không nói vậy mà anh đã nói
Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi
Bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già
Và lẽ nào em lại chẳng nhận ra
Giữa cái khô khan có chút gì bối rối
Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội
Anh đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời
Hãy gọi cho anh khi đêm đã khuya rồi
Khi anh đã về với mình rất thật
Khi anh thấy tận trong anh sâu nhất
Ánh mắt em nhìn trách móc suy tư
Em vẫn còn thao thức đấy ư?
Vằng vặc thế mà trăng vẫn khuyết
Anh sẽ nói và mong em sẽ biết
Có những lời gửi đến chỉ mình em.
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ.
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau.
Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia.
Nếu một ngày một chiếc mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khễnh.
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh ...
Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau một lối đi chung.
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một nửa
Chỉ còn một là không còn gì nữa
Nếu không tìm được nửa thứ hai.
Ngôn ngữ tình yêu thì thầm trong đêm tĩnh
Vọng dịu dàng , rạo rực trái tim xanh
Như là cỏ chạm vào tôi khe khẽ
Trên thế gian chỉ có mỗi chúng mình
Sao nhấp nháy và mùi thơm cỏ dại
Đâu nhớ nơi đáy ngôn ngữ ái tình
Ngôn ngữ tình yêu không dối lừa phản bội
Giữ chân em trên khắp ngả đường đời
Tôi sẽ đi đến cùng trời không mỏi
Chỉ quyết tìm bằng được em thôi
ĐÊM HÀ NỘI NHỚ
Bùi Sim Sim
Xa một tuần có lâu quá không em
Sao anh thấy ngày cứ dài đến thế
Đêm Hà nội thơm nghẹn lòng hoa sữa
Ngôi saoânh ngân ngấn phía chân trời
Ngày xa em anh bỗng hoá đơn côi
Giờ cũng chẳng vô tình ngang cửa
Một chiếc lá rơi cũng làm anh nhớ
Áp mặt lên trăng mới biết trăng gầy
Hà nội bồng bềnh trôi theo heo may
Ánh trăng nhắc về thời mê đắm
Thơ anh xuống dòng buồn nghiêng dấu lặng
Nỗi nhớ về em lấp mãi không đầy